Chọn con đường của mình:

Cổ thư có nhiều chỗ nói về chuyện đi đường, đại khái:
Nếu ai đó cần đi ra ngoài ngoại thành, anh ta cần chuẩn bị một cái bánh cho qua bữa, đến chiều về nhà bụng vẫn còn no. Nếu cần đi xa quá 50 dặm, cần nghỉ qua đêm, anh ta cần một gói lương thực, lại tính trước chỗ nghỉ chân qua đêm. Nếu cần đi đến nơi xa hơn, xa nghìn dặm, người ta cần chất đầy lương thực hoặc tiền bạc trên vai, lại tính ngựa xe và hỏi đường. Tùy việc đi đường xa hay gần, người ta cần chuẩn bị hành trang của mình cho phù hợp.
Khi người ta bước chân vào con đường nào đó để đi, đi có thể tới và không tới, nhưng không đi thì không bao giờ tới cả. Sách Mạnh tử nói về người nông phu, anh ta bừa đất làm cỏ, cũng có năm được mùa, năm mất mùa, nhưng không cày cấy làm cỏ thì không bao giờ được mùa cả.
Muốn đi đường, mới nảy sinh nhu cầu hỏi về đường đi. Nếu ngồi yên thì không thấy có nhu cầu hỏi đường. Chỉ có ai có ý định đi, càng có ý định đi xa, càng phải tìm hiểu nhiều về con đường mà mình sẽ đi.
Người ta đi vào vùng núi, gặp chỗ đất còn bằng thì rảo bước thật nhanh, nhưng tới chỗ dốc đá gập gềnh khó đi, cần cương quyết quả cảm để vượt qua, thì phần nhiều người ta lại lùi bước. Sự đi nhanh ở chỗ bằng thì người ta giống nhau, sự vượt qua những chỗ khó thì lại khác nhau. Chỉ người nào vượt qua được những chỗ khó cơ hồ mới tới đích.
Đường đời mà người ta đi là con đường ngàn dặm, lại không biết trước chỗ nào bằng phẳng, chỗ nào chông gai. Ai cũng phải đi trên con đường của mình. Vậy hãy chuẩn bị cách để đi, cách để vượt qua những khúc khó khăn trên đường xa của mình.

Hotline: 0123.611.6888 - 0123.622.6888

Hệ thống vietdevelop bao gồm các lĩnh vực
Kinh doanh | Giải trí